Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG



Đêm hạ về,buồn ngập ngừng trước ngỏ
Khẻ goị vào,sao chẳng thấy hồi âm
Nổi cô đơn cũng chỉ đứng ngoài sân
Như hờn trách, sao quên tình tri kỷ
Giữa màn đêm ta vô tình chợt nghỉ
Gió đem về một chiếc lá heo may
Vừa lìa cành, lá liền vội đến đây
Làm ta vương thêm biết bao hờn dổi
Lá vàng ơi,sao lìa cành quá vội
Dáng hình còn phảng phất đó dung nhan
Lá ra đi khi nhựa sống héo tàn
Tiếc nuối chăng một điều gì đã mất ?

Trong cuôc vui sao ai đành ngoảnh mặt
Còn lại gì hai tiếng cố nhân ơi
Có vấn vương xin hảy nói một lời
Một lần thôi,rồi lìa xa mãi mãi
Trong cô đơn chiếc lá kia run rẩy
Gió lạnh lùng làm trọn cuộc tiển đưa
Giữa đêm tàn và một ánh sao thưa
Có chiếc lá đi xa vào đêm lạnh
Ta lắng nghe tâm hồn đang cô quạnh
Bổng thấy mình không ru nổi hốn đau

10/6/2007
tiendung

Có ai biết ngoài kia trời bão nỗi??
Lá lìa cánh bởi gió cuốn về đâu?
Có ai biết biển vẫn nỗi sóng sâu?
Thuyền tình vỡ đưa người rời xa bến...

Gió hạ vàng cớ sao còn lưu luyến?
Chút ân tình theo ngày tháng trôi xuôi
Gió mùa Thu cuốn vội lá thu rơi
Vào sâu thẫm giữa hai miền sáng tốí....

Dáng u buồn , ai kia sao bước vội
GIó lạng lùng cuốn mất mảnh tình rơi
Để lại ta cùng ngày tháng ngậm ngùi
Trong tiếc nhớ của một thời nông nỗi...

Sao trên trời vẫn soi vào ngõ tối
Có bóng người thờ thẫn dưới trời đêm
Nhặt lá rơi ... vội vã ... thoáng trong đêm
Sao cứ ngỡ bước chân vừa chợt đến...

MK
   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.