Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

ĐÔNG VỀ

.                                                                                                                                                        .
ĐÔNG VỀ


      Nghe chớm lạnh đông về bên khung cữa
Tuyết rơi đầy phủ bóng núi mờ sương
           Sao nhớ quá một bóng dáng người thương
  Gìờ nơi ấy, có tên ai thầm gọi                 

Dáng hao gầy,đôi mắt đen mòn mõi    
Nụ hôn nồng ,sưởi ấm lạnh mùa đông
Áo khoác kia lạnh giá một cỏi lòng      
        Khăn quàng mõng,sưởi hồng con tim nhỏ

 Bông tuyết bay vương nhành cây lá cỏ
Ướt con đường, lặng lẽ bước anh qua
Mùa đông buồn ngày ấy đã đi xa        
Chỉ còn gợi thiết tha trong kỷ niệm      

Trái tim hồng đã bao lần xao xuyến    
       Nhưng thôi đành ước nguyện nhé... ly tan
Tình chúng mình từ nay thế dở dang  
Sao đêm về vẩn miên man nổi nhớ      

Gíó từng cơn len vào trong hơi thở    
 Đông sắp về mà bóng dáng gần xa    
 Kỷ niệm đây sẻ có lúc nhạc nhoà        
 Chỉ còn lại u hoài trong giá lạnh          

  Tuyết chưa rơi mà nổi buồn canh cánh
 Bếp lửa hồng không ấm nổi con tim  
 Dõi mắt xa như ta mãi đi tìm                  
 Chim di trú đã bay về miền nắng ấm      
            


   tiendung  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.